
Quảng Tây là một khu tự trị của dân tộc Choang ở Trung Quốc. Là vùng đất với phong cảnh hữu tình hòa cùng bản sắc văn hóa đa dân tộc độc đáo.
Nội dung chính
Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây gọi tắt là Quế (桂), là một khu hành chính cấp tỉnh của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và có thủ phủ là thành phố Nam Ninh. Nằm ở miền Nam Trung Quốc, Quảng Tây được giới hạn bởi vĩ độ 20 ° 54′-26 ° 24 ‘phía bắc và kinh độ 104 ° 28′-112 ° 04’ phía đông. Phía đông giáp Quảng Đông, phía nam giáp Vịnh Bắc Bộ và giáp biển Hải Nam, phía Tây giáp Vân Nam, phía đông bắc giáp Hồ Nam, Quý Châu ở Tây Bắc và Việt Nam ở phía Tây Nam. Diện tích đất liền của Quảng Tây là 237.600 km vuông và vùng biển khoảng 4 triệu km vuông. Vào năm 2021, dân số thường trú của khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây sẽ là 50,37 triệu người.

Quảng Tây nằm ở rìa đông nam của cao nguyên Vân Nam – Quý Châu thuộc địa hình bậc hai của Trung Quốc, phía tây giáp các đồi Quảng Đông và Quảng Tây, địa hình cao ở tây bắc và thấp ở đông nam, dốc từ tây bắc đến đông nam. Địa hình nói chung bao gồm sáu loại: núi, đồi, bậc thang, đồng bằng, núi đá và mặt nước. Quảng Tây có khí hậu gió mùa cận nhiệt đới và khí hậu nhiệt đới gió mùa, trải dài qua bốn hệ thống sông lớn là sông Châu Giang, sông Dương Tử, sông Hồng và sông Tân Hải. Tổng chiều dài bờ biển đất liền là 1595 km, phong phú về tài nguyên cảng biển, tài nguyên sinh vật biển và tài nguyên du lịch ven biển. Quảng Tây là khu tự trị thiểu số duy nhất của Trung Quốc gần biển và là khu vực ven biển duy nhất ở phía tây. Đây là cửa ngõ và biên giới quan trọng để Trung Quốc mở cửa ra thế giới bên ngoài, với ASEAN và với thế giới. Tính đến cuối năm 2021, khu tự trị dân tộc Choang có thẩm quyền đối với 14 thành phố được chia thành các quận, 10 thành phố cấp quận, 60 quận (bao gồm 12 quận tự trị dân tộc) và 41 quận thành phố trực thuộc trung ương. Năm 2021, GDP của khu vực sẽ là 2.474,086 tỷ nhân dân tệ, tăng 7,5% so với năm trước theo giá cố định và tăng trung bình 5,6% trong hai năm. Xét theo các ngành khác nhau, giá trị gia tăng của công nghiệp sơ cấp là 401,551 tỷ nhân dân tệ, tăng 8,2%; giá trị gia tăng của công nghiệp thứ cấp là 818,790 tỷ nhân dân tệ, tăng 6,7%; giá trị gia tăng của công nghiệp cấp ba là 1.253,745 tỷ nhân dân tệ, tăng 7,7%.
Quảng Tây có lịch sử lâu đời, ngay từ 800.000 năm trước, con người nguyên thủy đã sinh sống ở Quảng Tây. Đây không chỉ là một trong những nơi ở của tổ tiên cổ đại của người Trung Quốc hiện đại và thậm chí cả người Đông Nam Á. Nơi đây còn là nguồn gốc quan trọng của đồ gốm cổ đại của con người. Trong thời Tam Quốc và Triều đại Tấn, Quảng Tây đầu tiên thuộc về Ngô. Sau đó thuộc về Tấn và các chế độ kế tiếp của Tống, Tề, Lương và Trần trong Nam triều. Trong thời kỳ Tam Quốc, vào năm 217 (năm Kiến An thứ 22), nước Ngô chia Giao Châu thành Quảng Châu và Giao Châu, và Buzhen chuyển Giao Châu từ Quảng Tân đến Phiên Ngung. Vào năm thứ 3 đời Đường Tây Thông (862), Đường Lĩnh Nam được chia thành Đường Lĩnh Nam và Đường Lĩnh Nam phía Tây. Trong thời nhà Đường, nền kinh tế và văn hóa của Quảng Tây đã phát triển vượt bậc.

Nhà Nguyên cai trị Quảng Tây về cơ bản tập trung vào việc kiểm soát quân sự, đóng quân gần các con đèo chính và thực hiện các tập luyện quân sự. Năm Nguyên Chí Chương thứ 23 (1363), tỉnh Quảng Tây Hưng Trung Thư được thành lập, đây là thời kỳ đầu của tỉnh Quảng Tây. Trong thời nhà Thanh, tỉnh Quảng Tây được tái lập, tỉnh lỵ đặt tại Quế Lâm (nay là thành phố Quế Lâm). Cách mạng năm 1911 lật đổ nhà Thanh và thành lập Trung Hoa Dân Quốc vào năm 1912. Trong thời Trung Hoa Dân Quốc, Quảng Tây theo sau nhà Thanh là một tỉnh và lãnh thổ của nó gần giống với thời nhà Thanh. Từ khi thành lập tỉnh Quảng Tây cho đến khi Trung Hoa Dân Quốc thì từng chuyển đến thủ phủ đến Nam Ninh từ năm 1912 đến năm 1936. Ngày 11 tháng 12 năm 1949, quân giải phóng nhân dân Trung Quốc giải phóng toàn bộ Quảng Tây, thành lập tỉnh Quảng Tây. Vào tháng 6 năm 1957, Quốc vụ viện đã ra quyết định về việc thành lập Khu tự trị dân tộc Choang tỉnh Quảng Tây và một nghị quyết tương ứng đã được thông qua tại Kỳ họp thứ tư của Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc lần thứ nhất được tổ chức vào tháng 7 cùng năm.
Người Choang thích sống gần núi và sông. Giữa non sông hữu tình, có những tòa nhà bằng gỗ được trang trí nối tiếp nhau. Đây là nơi ở chính thức truyền thống của người Choang. Có những người sống dưới tòa nhà bằng gỗ. Dù là loại phòng nào thì ban thờ cũng phải được đặt ở trục trung tâm của toàn bộ căn phòng. Sảnh trước dùng để tổ chức lễ kỷ niệm và các sự kiện xã hội, hai gian chái dùng để sinh hoạt, sảnh đầu là quây quần họp bàn công việc

Người Choang chủ yếu sử dụng vải ngoại tự dệt để phơi quần áo ở nhiều dạng khác nhau. Trang phục của đàn ông Choang có màu xanh lam và trắng. Quần hơi bó hơn, một chiếc khăn quấn quanh đuôi và một chiếc tạp dề mỏng quanh thắt lưng. Phụ nữ dân tộc Choang giỏi dệt vải và thêu thùa, vải vóc của người Choang và thổ cẩm của người Choang mà họ dệt nổi tiếng bởi hoa văn tinh xảo và màu sắc tươi sáng. Có phong cách sặc sỡ và đặc biệt thích thêu hoa văn trên giày, mũ, túi. Trang phục trước ngực có sợi tơ ngũ sắc, các nhân vật, chim muông, hoa lá, sặc sỡ.
Bài hát Dân tộc Choang thể hiện tâm tư, tình cảm về cuộc sống, lao động. Nam nữ thanh niên hát giao duyên, hát hỏi cưới, hát khóc tang trong đám tang, hát thử tài trí của nhau, hát chèo kéo khách uống rượu, hát cầu mùa, hát cầu nguyện cho các vị thần và dạy trẻ em hát các bài hát thiếu nhi. Cứ đến mùa xuân và mùa thu, nam thanh nữ tú lại xúng xính tụ tập về một địa điểm cụ thể để ca hát.

Do Quảng Tây nằm trong vùng khí hậu cận nhiệt đới nên rất thích hợp trồng các loại lương thực và trong đó phải kể đến cây lúa nước. Chính vì vậy mà ẩm thực tỉnh thành này rất mạnh về các món mì, phở…. Dưới đây Hoa Ngữ sẽ tổng hợp những món ngon không thể bỏ qua khi đến Quảng Tây

Món ăn này nổi tiếng đến mức nhắc đến các loại mì, phở phải nghĩ ngay đến nó. Sợi mì to, dài và có độ dai vừa phải. Sở dĩ sợi mì tươi ngon như vậy là do chúng đã được nhào nhiều lần trong quá trình sản xuất. Bản thân sợi mì đã nhạt, không có vị nhưng lại trở nên rất hấp dẫn bởi hương vị đậm đà. Nguyên liệu còn lại bao gồm thịt bò, lợn cắt miếng mỏng, lạc, măng cay và rau thơm. Mì gạo Quế Lâm mang theo những biến động lịch sử và kết hợp sự cần cù, trí tuệ của người dân Quế Lâm. Nó mang lại cảm giác thỏa mãn trong ẩm thực và gần như trở thành món cần phải có trong bữa sáng của người dân Quế Lâm.

Nếu Quế Lâm có “ông hoàng mì” thì Liễu Châu có “bà hoàng bún”. Người ta truyền tai nhau rằng, đến Quảng Tây thì nhất định phải ăn Bún Ốc Liễu Châu. Chỉ với những nguyên liệu cơ bản như mì, ốc, rau muống, váng đậu, măng cay, đỗ… nhưng lại kết hợp và tạo ra một món ăn chuẩn vị. Cái ngon của Bún Ốc chính là nước dùng. Chua, cay, mặn, ngọt hoàn trộn nhẹ nhàng nhưng để lại ấn tượng khó quên cho bất cứ thực khách nào.
Phở Lão Hữu là một món ăn nhẹ mang hương vị địa phương ở thành phố Nam Ninh, Quảng Tây và các vùng lân cận. Hương vị tươi và cay, nước súp có mùi thơm của quế. Tên gọi của nó bắt nguồn từ một câu chuyện giữa hai người bạn cũ. Năm 2007, nó đã được chọn vào đợt đầu tiên của danh sách 26 di sản văn hóa phi vật thể do Nam Ninh công bố. Năm 2008, nó được chọn vào danh sách di sản văn hóa phi vật thể cấp khu vực tự trị lần thứ hai.
Quảng Tây được mệnh danh là non nước hữu tình, nơi này sở hữu nhiều địa hình đồi núi và vô tình hình thành những danh lam thắng cảnh. Nếu đến Quảng Tây bạn nhất định phải đến ba thành phố này.

Thủ phủ của tỉnh Quảng Tây nên Nam Ninh mang trong mình rất nhiều trọng trách cao cả. Nhưng không vì thế mà du lịch ở đây kém phát triển. Đến Nam Ninh bạn sẽ được trải nghiệm nhịp sống nhanh và trẻ. Hơn thế nữa còn được tìm hiểu văn hoá vừa cũ lại vừa mới. Nam Ninh được mệnh danh là “Thành phố xanh” của Trung Quốc. Khắp các nẻo đường, từ đường quốc lộ cho đến từng con ngõ nhỏ đều rợp sắc xanh. Nếu đến đây bạn có thể tham khảo một số địa điểm: Thanh Tú Sơn, Phố đi bộ Triều Dương, phố ẩm thực Trung Sơn…

Bạn có muốn thả hồn về vùng sông nước, leo tâm trí lên những dãy núi trập trùng? Vậy thì hãy đến với Quế Lâm, thành phố được mệnh danh là nơi “Non nước nhất thiên hạ”. Đây là một trong những thành phố cổ kính, người dân sống nhẹ nhàng và hiếu khách. Nếu đi du lịch Quế Lâm, Trung Quốc du khách không chỉ được chiêm ngưỡng cảnh đẹp thiên nhiên mà còn có cơ hội tìm hiểu về văn hóa truyền thống của Trung Quốc mà nơi đây đã lưu giữ suốt ngàn năm. Một số địa điểm hay ho như : Sông Li Giang, Núi Vòi Voi, Tháp Nhật Nguyệt…

Bắc Hải là một trong những vùng biển đẹp nhất và phong phú nhất ở châu Á. Với diện tích khoảng 5 triệu km2, nơi đây có nhiều hòn đảo, bãi biển, rạn san hô, cảnh quan thiên nhiên tuyệt đẹp, văn hóa và lịch sử đặc sắc. Bắc Hải cũng là nơi thu hút các du khách đến để tận hưởng những trải nghiệm du lịch độc đáo như thưởng thức ẩm thực địa phương, tắm biển, lặn biển, chèo thuyền kayak, đi bộ đường dài, leo núi, và tham quan các khu phố cổ. Với đa dạng về cảnh quan, văn hóa, lịch sử, và trải nghiệm du lịch, Bắc Hải là một điểm đến lý tưởng cho những ai yêu thích du lịch và muốn khám phá sự đa dạng của văn hóa và thiên nhiên Trung Quốc.
——————————————————–
Công ty TNHH Du Học Hoa Ngữ
Contact: 096.279.8486
? Hội nhóm Săn học bổng du học Trung Quốc
Email: duhochoangu@gmail.com
? Trụ sở chính: BT14-16B1 làng Việt kiều châu Âu, phường Mỗ Lao, quận Hà Đông, Hà Nội
? Văn phòng Lạng Sơn: 54 Mỹ Sơn, Vĩnh Trại, Tp. Lạng Sơn
? Văn phòng tại Trung Quốc: Tòa 18 phòng 2707, quảng trường Hàn Lâm, số 35 đường Đại Học Đông, quận Tây Hương Đường, thành phố Nam Ninh, Quảng Tây, Trung Quốc
